Tìm kiếm

Trị gia cần nhẫn, trị quốc cũng cần nhẫn

13/07/2020 17:55
Vào thời Đường, ở Sơn Đông, Trung Quốc có một ông lão tên Trương Công Nghệ, mọi người gọi ông là Trương Công. Gia đình của ông khi đó đã là cửu đại đồng đường, mấy trăm người cùng ở với nhau, nhưng hàng xóm xung quanh lại chưa từng nghe thấy nửa câu cãi nhau nào phát ra từ nhà họ, cả nhà luôn sống rất hòa thuận và đầm ấm.

Chuyện này sau khi đồn tới Trường An, Đường Thái Tông Lý Thế Dân đã ban thưởng cho Trương Công hai quả dứa được cống tiến trước đó, mục đích là muốn xem xem họ sẽ làm gì với hai quả dứa này.

Trương Công sau khi nhận được hai quả dứa đã đặt nó lên nơi trang trọng rồi cùng cả gia đình cúi đầu tạ ân, sau đó đích thân trai giới 3 ngày. Tiếp đó, ông dặn dò cô cháu dâu đời thứ 7 nghiền nát hai quả dứa này ra rồi đổ vào nồi nấu thành cháo, rồi ông đích thân đong cho mỗi người một thìa, vậy là cả nhà từ lớn đến bé ai cũng được ăn.

Đường Thái Tông sau khi biết chuyện đã rất vui mừng, triệu Trương Công vào điện, trực tiếp thỉnh giáo đạo trị gia của Trương Công. Trương Công xin hoàng thượng giấy bút, một hồi sau, ông trình tờ giấy lên cho hoàng thượng.

Đường Thái Tông xem, thấy cả tờ giấy dày đặc duy nhất một chữ "nhẫn", viết tới 100 lần. Đường Thái Tông nhanh chóng nhận ra: trị gia cần nhẫn, trị quốc cũng cần nhẫn.

"Nhẫn" ở đây là "nhẫn nhường", ý chỉ sự nhường nhịn, không tranh giành, hòa hợp và bao dung lẫn nhau.

Người xưa nói, nhỏ không nhẫn ắt loại đại mưu, đây mới là đạo xử thế của kẻ trí.

 

St

Các tin tức khác