Tìm kiếm

Tha thứ cho người khác

27/11/2018 20:59
Có một cô gái đã có một mối tình đẹp thơ mộng với một chàng trai thuở còn là học sinh. Cô đã yêu hết mình và hai người thề hẹn cùng nhau sẽ kết hôn sau khi học xong đại học. Cả hai đều là người có học thức cao và là con nhà gia giáo. Nhưng sau khi được giấy báo đại học, người vào Nam người ra Bắc, chàng trai đã chia tay cô gái và lấy lý do phũ phàng là đã hết yêu và có người khác. Cô gái đã hết sức đau khổ. Cô cho rằng đây là một nỗi đau lớn vì chàng trai đã thất hứa và lấy đi điều quý giá nhất trong cuộc đời cô.

Từ đó cô sống trong sự oán hận và không tin tưởng bất cứ người đàn ông nào ở trên đời, trái tim cô đóng băng. Sự oán hận ấy đã biến một cô gái xinh xắn, đáng yêu, đầy tự tin, được nhiều người quý mến thành một người hoàn toàn khác, luôn cau có, ít nói, tự ti và không còn có nhiều bạn. Cô luôn cảm thấy cô đơn, trống rỗng và cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì.

Nụ cười luôn chất chứa nỗi buồn sâu lắng, chưa bao giờ được gọi là nụ cười đúng nghĩa. Và sự oán hận cứ lớn dần trong cô, tâm hồn luôn bị đè nén đau đớn, cô luôn muốn trả thù chàng trai kia, hoặc trông mong chàng trai kia sẽ gặp nhiều bất trắc, bởi vì cô luôn nghĩ vì chàng trai kia mà cô đã đánh mất tất cả.

Cho đến một ngày nhìn vào gương, cô chợt nhận ra mình đã đánh mất bản thân tự lúc nào, chất chứa sự oán hận chẳng những không thay đổi được hiện thực mà chỉ khiến cô càng trở nên tồi tệ hơn. Cô nhớ đến câu nói: “Chúng ta không có quyền chọn nơi mình sinh ra, mà có quyền chọn cách mình sẽ sống”.

Từ lúc đó, nỗi oán hận với chàng trai kia biến mất mà thay vào đó là sự tha thứ, mọi sự thuận theo nhân quả và cô tự xem như có lẽ kiếp trước mình đã mắc nợ chàng trai kia nên giờ đây hoàn trả. Cô bỗng thấy lòng nhẹ nhàng đến lạ, một sự từ bi thanh thản bình yên bỗng tràn ngập tâm hồn. Cô khẽ mỉm cười và đây là nụ cười an vui tự tận đáy lòng đầu tiên sau bao năm vụt tắt

Cô yêu hết thảy mọi vật xung quanh, cô cho đi nhiều hơn và không truy cầu báo đáp. Trái tim cô cởi mở, cô cảm thấy yêu đời. Mọi thứ quay trở lại, lại là một cô gái đầy tự tin, đáng yêu và được nhiều người quý mến.

Khi cô tìm được bến bờ hạnh phúc thì cũng là ngày chàng trai kia tìm cách liên lạc và nhắn tin cho cô. Nếu là trước đây có lẽ cô sẽ không bao giờ trả lời tin nhắn ấy hoặc đáp trả bằng những lời oán hận chửi rủa. Nhưng giờ cô không làm vậy, cô an ủi chàng trai kia rằng cô không hề giận và chàng trai kia không nên dằn vặt mình mà xem như là có thể cô đã từng nợ anh ta từ tiền kiếp, từ tận đáy lòng cô cũng chúc anh ta hạnh phúc.

Vì cũng là người có học thức, hiểu biết nên chàng trai kia thật sự xúc động vì những lời đáp trả bất ngờ của cô và cảm thấy hối hận vì những gì đã gây ra. Chàng trai càng tự dày vò chính mình trước sự khoan dung quá đỗi của cô và tiếc nuối vì mình đã bỏ lỡ một người con gái đức hạnh như thế.

Rốt cuộc cô gái đã tìm thấy được sự bình yên sau bao nhiêu năm bị dày vò trong sự oán hận. Cô nhận ra, nếu trong tâm còn chất chứa oán hận có lẽ cô sẽ không bao giờ tìm thấy hạnh phúc ngày hôm nay, nó chỉ khiến tâm hồn cô càng ngày càng tàn úa và đánh mất đi tuổi thanh xuân tươi đẹp. Cô cảm ơn chàng trai kia, vì nhờ sự tổn thương ấy đã giúp cô hiểu thế nào là lòng khoan dung, sự tha thứ. Bởi oán ận, tranh đấu thì dễ nhưng để tha thứ được cho người khác thì cần phải là một người thật sự bản lĩnh.

Cô cũng nhận ra khi cô có thể tha thứ cho người khác thì không có nỗi đau nào có thể làm cô gục ngã mà chỉ có thể khiến cô mạnh mẽ hơn, tự tin hơn, cố gắng hơn và chiêm nghiệm được nhiều bài học cuộc sống hơn.

 

St

Các tin tức khác