Tìm kiếm

Lắng nghe để hiểu và nhìn lại để thương

10/11/2018 20:55
Pháp Phật bao la, Phương Tiện rộng lớn nhưng trong cuộc sống có hai pháp thực tập có thể đem đến cho mình sự hạnh phúc và an lạc rất thực tiễn và sâu sắc. Lắng Nghe Để Hiểu, Nhìn Lại Để Thương là hai phương pháp vô cùng đơn giản nhưng chưa chắc đã dễ thực tập vì thường tình chúng ta ít biết lắng nghe, và nếu có lắng nghe chúng ta luôn luôn lắng nghe trong bực bội và giận hờn.

Hoặc khi có nghe, chúng ta thường thâu nhận lời nói của người đối diện rồi đưa chúng vào những lập trình phân tích, rằng những lời mình vừa nghe đây là những lời ngây dại, những lời chua chát, những lời có ý hiềm chỉ mình điều gì, những lời nói không có vị tươi mát, có khi chỉ là lời nói theo gió bay thế nhưng ta có thể nếm được một vị như đắng ngắt và chua chát. Ta đem về dày vò chúng thành những cục giận rồi đem ném trả lại.

Mấy hôm nay hình ảnh em mãi khơi dậy làn suy tư trong tâm trí tôi khiến tôi ngồi nhìn lại chính mình trong cuộc sống. Tự dưng tôi cảm thấy thương em quá, tôi rất muốn làm điều gì và nói một vài lời có nghĩa để giúp em nhưng cứ sợ lời nói của mình chưa thật sự có hiểu biết, hay còn những vụng về để mà giúp em mở tỏa những khó khăn chướng ngại. Tôi bỗng thấy thương em hơn lúc nào hết; tôi muốn ôm em vào lòng để vỗ về em. Mỗi lần ngồi nói chuyện và hỏi thăm em, tôi đều thấy mắt em ươn ướt. Em cố kìm hãm cảm xúc không để cho tôi thấy nước mắt em rơi nhưng tôi cảm nhận được sự đau khổ. Tôi rất muốn nói nếu như em muốn khóc, hãy để cho những giọt nước mắt tủi hờn hay khổ đau kia rời khỏi đáy lòng em, em sẽ cảm thấy dễ chịu hơn, hãy để tâm mình tự do và trống trải, để em có thêm tự tin nhìn sâu vào những vấn đề em đang vướng mắc. Em hãy để lòng mình tự do và trống trải để hạt giống Phật được nẩy mầm bằng chất liệu thương yêu và hiểu biết của mình. 

Tôi là người nhạy cảm nhưng tôi thấy em lại vô cùng mong manh hơn cả mình. Những tổn thương nhỏ cũng có thể làm cho em đau khổ. Trong em có quá nhiều nội kết cần được tháo gỡ nhưng một mình em không thể làm được, em rất cần sự giúp đỡ từ người thân thương nhất của em, từ những người bạn, người anh, người chị đồng sự của em. Đôi khi tôi cũng buồn về những sự vụng về của em nhưng khi nhìn những giọt nước mắt em rơi, tôi cảm nhận được nỗi buồn của tôi dường như không thể đo lường được với những khổ đau và buồn giận của em; chúng trở thành vô nghĩa và tôi cảm thấy thương cảm em. 

Còn nhớ lần họp trước, em tâm sự trong thổn thức rằng những hành động của tôi đã gây cho em rất nhiều phiền não và mệt mỏi. Em nói "Anh Huy ảnh thương chị Hoa quá đi, ảnh chiều chị Hoa, chị Hoa nói gì ảnh cũng nghe hết. Tụi em nói ảnh tháo băng ghế ra, ảnh đồng ý nhưng khi chị Hoa gọi điện thoại kêu ảnh đừng tháo xuống là ảnh nghe theo chị Hoa." Em biết không, thoạt nghe tôi thấy trong lòng tôi trỗi dậy sự bực tức, tôi muốn giải thích cho em hiểu rằng tôi đã không cố ý vì lúc ấy trong lòng tôi không cảm thấy an lắm vì nghĩ đến sự an toàn của những người trên xe và những sự không may xảy ra trên đường đi khiến cho mọi người mệt mỏi nhưng khi nhìn thấy em khóc. Tôi bỗng dưng chỉ có thể nói được hai câu "Hoa xin lỗi, nếu như những lời nói hay hành động vụng về của mình trong lần nào đó đã gây cho các chị phiền não gì đó thì ngày hôm nay Hoa thật tâm xin lỗi." Tôi đã nói như vậy đúng ba lần như thế nhưng em vẫn không cảm thấy vui hơn chút nào vì vết thương đã ngấm vào trong tâm em. Tối hôm ấy, trên đường lái xe về nhà dưới trời mưa đêm nhẹ, tôi đã rất xúc động làm một bài thơ về em, tôi lấy tựa đề là "Buồn" vì tôi cảm nhận được nỗi buồn của em, phần lỗi của mình chắc chỉ là nhỏ thôi, nhưng có thể nó đã làm hâm nóng nỗi buồn sâu sắc nào đó đã có trong lòng em từ rất lâu rồi. Bài thơ đó tôi làm cho em, nhưng tôi chưa bao giờ gởi cho em đọc.

 

Buồn 

Thành phố chiều nay buồn 

Mưa thu về giăng ngang 

Ngây ngô đôi mắt thỏ

Đợi chuyến tàu đi qua 

 

Ngày gió đem mây về 

Rũ hờn rơi trên tay 

Ôi ta hồn bỗng dại 

Ngồi đếm lá vàng bay 

 

Lạy em xin thứ tha 

Lạy ta tha thứ nhau 

Để mai đến với nhau 

Ánh mắt thôi hờn đau 

 

Lạy ta không biết đau 

Giữa không gian rỗng 

không Ta mơ lên đỉnh cao 

Hóa thân thành muôn sao 

 

Nhìn xuống trần gian buồn (!)

 

Em ơi, em biết không khi ấy tôi nhìn vào mắt em, đôi mắt ngây thơ của chú thỏ dễ thương đang cần sự an ủi và chở che. Tôi không đang tâm làm em bị tổn thương nữa. Phiền não như những toa tàu dài, tiếp nối nhau chầm chậm ẩn hiện trong tâm mình làm cho lòng mình càng thêm trĩu nặng phải không em. Bất giác tôi tưởng tượng mình đang đứng trước Đức Quán Thế Âm, chắp tay lạy xuống, nhìn vào tự tâm mình, tôi mong em mở rộng cánh cửa tâm hồn của em và của tôi để hai chúng ta có thể nhìn nhau với ánh mắt tràn đầy của tình thương khi chúng ta gặp lại, thế nhưng phải mất rất nhiều tháng ngày em mới mở cửa cho tôi bước vào tim em thêm lần nữa. 

Chấp nhận và tha thứ cho người đã làm mình tổn thương rất khó, nhưng em đã làm được như thế: em đã và đang đi trên con đường thực tập mà Đức Phật đã dạy chúng ta. Nhưng hình như những tác động bên ngoài vẫn còn quá lớn đối với em; em vẫn còn thấy dường như thế giới này nhỏ hẹp quá, bầu trời không mở ra thêng thang cho đời sống của em. Em mỗi ngày vẫn phiền muộn. Em không cảm thấy mình hạnh phúc, hạnh phúc của em qua mong manh và dễ vỡ. Ngồi trò chuyện với em hôm qua, tôi cảm nhận được ánh mắt sâu của em một nỗi buồn vô tận. Có lẽ mình vẫn chỉ còn thương nhau bằng nhiều lời nói quá phải không em? Mình đã đến với nhau chỉ bằng những cảm giác hờ hững để rồi khổ ai nấy lo, hồn ai nấy giữ. Tôi đã cảm thấy như thế. Tôi muốn nói với em và người thương của em rằng "Em ơi, đừng đem phiền não của người khác về nhà đặt để lên người thương của mình. Hãy tạo dựng cho mình một niềm tin yêu để làm nền tảng hạnh phúc dài lâu. Em có thể đã chưa khéo léo trong cách sinh hoạt hay tiếp xúc với mọi người, điều đó làm cho người khác khó chịu. Khó chịu tạo ta phiền não, nhưng mình nên sáng suốt đừng mang lấy phiền não của người khác bỏ vào cuộc sống của riêng mình. Hãy luôn đứng bên nhau, là chỗ dựa vững chãi cho nhau. Chấp nhận và giúp nhau sửa đổi. Khi ta cô đơn, đau yếu, chỉ có người thương bên cạnh ta lo lắng và chăm sóc cho ta, người ngoài không làm được như thế. Em hãy trân quý và hãy cho người thương của mình sự trìu mến và nâng niu. Chúng ta ai cũng có lúc mong manh như những cánh hoa và cần sự nhẹ nhàng hơn là trách móc và giận hờn. 

Có thể em đã đang rất phân vân về con đường tương lai trước mặt. Em phải có sự lựa chọn, một sự lựa chọn sáng suốt nào đó để sau này mình không phải hối hận. Hãy mường tượng mình đang đi chung một con đường đầy hoa thơm và tiếng cười, nhưng đến một lúc nào đó, bỗng thấy mình đang đứng ở hai lối rẽ. Chúng ta có thói quen, khi nhìn thấy con đường bỗng nhiên chia làm hai, chúng ta thường suy tư xem mình phải chọn con đường nào tốt để đi. Chúng ta thường có thói quen nhìn về phía trước. Em ạ, chỉ cần chúng ta xoay người lại một chút thôi, sẽ thấy trước mắt ta chỉ có một con đường mà thôi, con đường mà chúng ta đã từng đi chung trong hạnh phúc, đầy những hoa tươi và tiếng cười. Nhìn lại và thử dắt tay nhau đi trở lại con đường chúng mình đã từng đi qua như một sự khởi đầu với niềm tin yêu ban đầu thì chúng ta sẽ cảm thấy cuộc sống mình chia xẻ với nhau có nhiều ý nghĩa hơn. Ta sẽ thấy tình yêu của mình tha thiết hơn. Tôi đã nói với em hôm qua không biết em có hiểu ý tôi không "người con gái cần sự đằm thắm và đôi khi sự thiệt thòi rèn luyện cho mình cái tính nhẫn nhịn trong thương yêu như đất; mình phải biết tranh thủ, nắm bắt hạnh phúc của mình đừng để mình rơi vào trường hợp mà mình làm một cái quyết định tầm thường như bao nhiêu người khác đã làm."

Em ơi! Bây giờ tôi với em, chúng mình hãy cùng nhau thực tập thật sâu qua lời dạy dịu dàng của Đức Phật "tập lắng nghe, lắng nghe với tâm không thành kiến, lắng tai nghe để hiểu những điều chưa nói và những điều đã nói; con hiểu rằng chỉ biết lắng nghe thôi, con đã làm vơi đi những niềm đau của kẻ khác." Mình hãy ngồi lại cùng nhau, nhìn lại chính mình, nhìn lại người thương của mình để mình nối lại sợi dây truyền thông giữa hai tâm hồn, giữa những tâm hồn với nhau. Mình sẽ thấy những nét đẹp riêng của mỗi chúng ta, chấp nhận nhau và tha thứ nhau, gây dựng một tình cảm chân thật bớt trách móc và tạo phiền não cho nhau; mình sẽ thấy nụ cười của mình rất tươi, rất chân thật và tràn đầy chất liệu thương yêu.

Em hãy cùng tôi mình cùng dắt tay nhau, cùng thực tập em nhé. Tôi tin rằng một ngày nào đó, em sẽ được hạnh phúc và em sẽ được thong dong như những áng mây thênh thang trên bầu trời. Hãy cười và cùng nhau thở những hơi thở của từ bi và hiểu biết. 

Đến với người em gái thân thương, người bạn đồng sự của tôi. 

Thân mến, 

May 22, 2012

Tâm Lắng Nghe Sâu

Các tin tức khác