Tìm kiếm

Thực tập trước khi ngủ: Nói lời cảm ơn và xin lỗi trái tim

05/07/2019 17:55
Tôi bỏ quên em mất rồi, vì em đã theo tôi rất lâu, từ khi tôi sinh ra đời cho đến ngày hôm nay, em đi với tôi trong suốt cuộc đời, trong khi vui cũng như khi buồn, nhưng tôi đã bỏ quên em mất rồi mà tôi không biết!

Đó là mình bỏ quên chính mình, cái thân của mình!

Chúng ta đã bao giờ nói chuyện với trái tim của mình, đặt tay lên trái tim của mình và nói rằng: "Em" - nói một câu vậy cũng được. Nếu không thì mình là một người hết sức vô tình, vô tâm!

Trong khi đó, trái tim của mình, từ lúc sinh ra đến lúc mất đi, nhờ có trái tim mình mới được sống, nhưng mình bỏ quên (thứ bên trong) mà chạy theo thứ bên ngoài. Thậm chí hằng ngày mình đứng trước gương để make up (trang điểm), nhưng đó cũng chỉ là những thứ bên ngoài.

Ngay cả trái tim của mình mà một câu đơn giản trong suốt cuộc đời mình nói "Em", chưa cần nói gì nhiều... cũng không có nữa!

Thành ra mình bỏ quên mất trái tim của mình, bỏ quên lá gan, lá phổi... tất cả các bộ phận khác trên cơ thể của mình. Và khi chúng ta có bệnh tật: đau tim, đau gan, đau phổi, đau mắt, đau chân, đau tay... thì cái thái độ ứng xử, hành động của chúng ta là gì? Đó là oán trách!

Đau tim ta trách tim mình đau, đau gan ta trách gan mình đau... Và chúng ta còn hành động thô bạo hơn: "Mày đau, tao cho mày hết đau, tao uống thuốc cho mày hết đau luôn, tao chích cho mày hết đau, tao mổ mày cho mày hết đau, tao thay cái khác cho mày hết đau!" 

Đó là chúng ta, thứ nhất là vô tình, thứ hai là ác độc, thứ ba là tàn nhẫn với chính mình, vô tâm, vô tình! Đó là điều mà rất nhiều người bây giờ quên đi điều này.

Thậm chí, có người đến chết còn oán trách trái tim của mình mà không một lời cảm ơn.

Có thể quý vị đã từng nghe ai đó nói nói rằng, cái thân này là giả tạm, nó vô thường nhưng không phải như vậy nghĩa là chúng ta không có quan tâm tới nó. Vì nhờ có cái thân này mà chúng ta có thể làm được tất cả mọi thứ trên cuộc đời này.

Nếu chúng ta biết yêu thương trái tim của mình, lá phổi của mình, tất cả các bộ phận trên cơ thể mình, thì mình mới có thể yêu được những người xung quanh.

Ngay chính trên cơ thể mình, mình còn chưa yêu thương được thì nói gì chồng mình, con mình, bà con hàng xóm... thì nói chuyện đó nghe nó có vẻ xa xỉ quá, nói hơi quá là mình giả tạo quá!

Cho nên, khi mà mình biết trở về với chính mình, mình yêu thương mình trước, mình sẽ cảm thấy có được sự nhiệm màu trong cuộc sống, cảm thấy hạnh phúc. Khi ta có một trái tim khỏe mạnh, ta hạnh phúc hơn những người đau tim.

Phép thực tập đơn giản sau mỗi tối trước khi đi ngủ

Mỗi tối, trước khi ngủ, nằm duỗi chân, duỗi tay ra thật là thẳng. Đừng có suy nghĩ gì cả, nằm thật là thoải mái và bắt đầu nói chuyện với cơ thể của mình.

Có thể đặt tay lên trái tim cũng được, không đặt cũng được. Nhưng dùng tâm của mình để nghĩ về trái tim của mình. Có hai cách để nói chuyện: cách một là nói xin lỗi và hai là xin cảm ơn.

Ví dụ, hằng ngày, tim mình đau là vì mình lo âu nhiều quá, thức khuya, dậy sớm, tăng ca, kiếm thêm công việc... thành ra nếu như tim một ngày làm việc khoảng 15 đến 20 tiếng là vừa nhưng mình lại làm quá mà đâu biết, đến khi tim mình đau thì chỉ biết trách cứ nó.

Vậy nên, khi nằm xuống, hành động đầu tiên của chúng ta là hãy nói cảm ơn. Vì nhờ có trái tim mà mình được mạnh khỏe, hạnh phúc.

Hãy trò chuyện, nói cảm ơn và xin lỗi với các bộ phận khác một cách tương tự, hãy tập hòa giải, bắt tay với cơ thể mình thay vì chống trái, đấu tranh với cơ thể (như dùng thuốc). Mình phải hiểu nguyên nhân nào dẫn tới việc một bộ phận cơ thể bị đau.

Khi bạn thực hiện được bài tập trên thì có một điều chắc chắn là các bạn sẽ có một giấc ngủ rất là ngon. Ngược lại, nếu trước khi ngủ mà chưa thể hòa giải với cơ thể thì chúng ta sẽ bị mộng mị, giấc ngủ không yên.

Bài tập trên sẽ giúp chúng ta tái cấu trúc tế bào cơ thể của mình, từ đó khiến bệnh tật giảm xuống, sắc diện tươi sáng lên. Đây là một điều cơ bản nhưng nếu thực tập hằng ngày thì đó là cả một sự nhiệm màu.

Chúng ta quay về với chính bản thân mình, yêu thương bản thân mình thật sự, thấy được sự đau khổ của chính mình, để từ đó "lấy bụng ta, suy ra bụng người". Mình biết khổ đau của mình như thế nào thì mình mới có thể cảm thông, chia sẻ, tha thứ với người khác.

 

 

Tâm Nguyên

Các tin tức khác