Tìm kiếm

Sống vui trong tim mình và tim người...

06/11/2018 20:30
Sống sao cho vui trong tim mình và tim người. Thế mà ta mang nặng nỗi đau trong tim. Cuộc sống dường như ngột ngạt quá. Cuộc sống quay tít mù như một con vụ, phải đối đầu với trăm công ngàn việc và những kế hoạch lành mạnh cũng như thủ đoạn để mang nhiều lợi lộc về mình.

Những vật chất bám dính con người như hình với bóng. Ta cứ quay quắt về nhà cửa, đất đai, tiền bạc, con cái cứ rối mù không có lối ra. Một buổi trong bệnh viện ta thấy một người ra đi. Chỉ một giây thôi bàn tay duỗi buông xuôi và mọi cái trống hươ trống hoác. Thôi thế là hết. Bỏ hết ra đi tay không. Và chỉ vài ngày sau thân xác này cũng mục rữa dưới vài tấc đất. Chốn vô thường mọi thứ đều là không mà ta nào có biết.

Sống sao cho vui trong tim mình và tim người. Ta bắt đầu nhé. Những sáng, những chiều ta tập thể dục. Sáng ra khỏi giường sớm một tiếng đồng hồ. Mình bớt thương mình một chút. Chạy bộ đâu đó quanh những vỉa hè chưa ai lấn chiếm. Chạy một chút ta thấy mầm xanh vừa chớm nở. Một chút ta thấy hoa kia vừa hé nụ. Không là hoa hồng kiêu sa, không là hoa huệ thơm ngát chỉ là hoa cúc dại bình dân trên hàng rào nhà ai đó.

Ta thấy ánh bình minh bắt đầu ló dạng từ ánh sáng phơn phớt hồng ở cuối chân trời. Ta gặp người bạn hàng xóm lâu quá mới gặp mặt. Cả hai cùng đi một đoạn đường. Những câu chuyện thăm hỏi, những câu hẹn hò từ đây: “Mai nhé. Nhớ gọi đi tập nhe!”.

Sống sao cho vui tim mình và vui tim người. Hôm nay ta thấy mẹ mình cũng dậy sớm. Ta vuốt lưng mẹ khiến mẹ cười thật tươi. Cái lưng tôm tôm dễ thương vô cùng. Hai mẹ con cùng ngồi dưới hàng ba uống ly nước trắng. Mẹ thật thà nói: “Uống cho sạch ruột”. Con cười nói: “Một cách uống nước đó mẹ”. Mẹ khen gió hôm nay hiền quá. Mẹ hít vào thở ra… Một pháp môn mẹ tu…

Sống sao cho vui tim mình và vui tim người. Lỡ la cu con hay lè nhè buổi sáng mè nheo đòi tiền đi học. Sân si rồi đó. Quên! Ta buồn và con cũng buồn. Vội vuốt tóc con. Nhỏ nhẹ nói. Từ từ giải thích… Muốn vui mọi người cùng vui nhưng sao mình lại quên. Người thân nhất mà ta cũng quên. Thôi sửa lại… Nhớ nhé đừng quên… Tuần sau nghe con thủ thỉ: “Sao mẹ hiền quá hà…”. Lòng chợt vui. Lòng con cũng cười. Một nụ hôn phớt lên tóc cu con… Một lời khen bằng chục triệu ta chạy kiếm vòng vòng…

Sống sao cho vui tim mình và vui tim người. Niềm vui tí xíu đem tới bạn bè. Nụ cười thật tươi. Ta cũng kềm mà sao nhiều lúc cũng hay nhăn nhó. Nhiều lúc ta nói không với những gì ngoài luồng… Sao mà vật chất cứ bám ta một cách sát sao. Ta nhắm mắt mím môi quay đi. Khó quá. Qua một lần và một lần nữa. Cố gắng nhé…

Ghé mua trái cây trưa cùng ăn cùng trò chuyện. Những câu chuyện vui. Quên nhé đừng giận, đừng hờn. Cùng chia xẻ những vui buồn, cùng đan tay trong cuộc sống đầy vật chất. Ta tìm một chút bình an. Mai ta thêm chút niềm vui… Hơn thua có bao nhiêu. Vốn vô thường tay trắng vẫn trắng tay. Một chút sửa, một chút trải nghiêm cho an lành.

Diệu Hòa (GNO)

Các tin tức khác