Tìm kiếm

Phật Giáo & Đời Sống

  • Giữ rắn trong tay
    Giữ rắn trong tay

    Khi tâm nắm giữ sự đau khổ thì chẳng khác nào bị rắn cắn. Và thích thú nắm giữ cái gì với tâm tham ái chẳng khác nào nắm lấy đuôi rắn: ta chỉ nắm được một thời gian ngắn thôi, vì sau đó không lâu, rắn sẽ quay đầu lại cắn ta.

    >>> Xem thêm
  • Niệm Phật có nghĩa là…
    Niệm Phật có nghĩa là…

    Có nghĩa là buông và bỏ. Buông và bỏ cái tôi và cái của tôi. Tất nhiên, muốn buông và bỏ được thì phải thực tập, dần dần, tinh tấn thì mới có kết quả.

    >>> Xem thêm
  • Nơi nương tựa an toàn
    Nơi nương tựa an toàn

    Cơn bão đi qua đã làm cho cây cối gãy đổ ngỗn ngang, tâm trạng của con người nhiều nơi bàng hoàng lo sợ, nhưng chỉ chưa đầy một tiếng đồng hồ, tôi ngồi ở Tàng kinh các, nhìn ra sân, thấy những chú bướm tung cánh bay liệng nhỡn nhơ, như không có bất cứ một biến động nào xảy ra cho chú cả.

    >>> Xem thêm
  • Nhìn lại “ngày tận thế”
    Nhìn lại “ngày tận thế”

    Vậy là thời khắc “ngày tận thế” 21-12-2012 - tin đồn đã qua. Tất nhiên, về mặt khoa học như NASA đã khẳng định là đúng, rằng, ngày tận thế không xảy ra vào ngày 21-12-2012 như đồn đoán

    >>> Xem thêm
  • Khéo sống tùy duyên
    Khéo sống tùy duyên

    Hiểu được ý nghĩa thế gian là vô thường rồi thì Phật tử khéo biết sống tùy duyên, vì tùy duyên nên không cố chấp sẽ bớt khổ rất nhiều. Người ta sở dĩ khổ vì cứ lo bám níu, cái gì qua rồi cố giữ lại, mà giữ không được tức là bất như ý thì khổ thôi. Và nếu ai sống như vậy là sống với quá khứ mà quên hiện tại. Những người lớn tuổi lâu lâu ngồi nhớ lại một thời oanh liệt của mình rồi tiếc, rồi buồn, như vậy là quên mất cuộc sống hiện tại. Nếu người khéo biết tùy duyên thì cuộc sống trôi chảy, mới mẻ, cởi mở rất nhiều.

    >>> Xem thêm
  • Hạnh phúc và phước đức trong thiền quán
    Hạnh phúc và phước đức trong thiền quán

    Ta có đôi mắt vô bệnh và không bị khuyết tật là ta đã có hạnh phúc và đã có nhiều may mắn.

    >>> Xem thêm
  • Nghĩ về
    Nghĩ về "ngày tận thế"

    Có bạn hỏi tôi nghĩ gì về ngày tận thế. Tôi đã chia sẻ với bạn ấy rằng tôi không nghĩ gì về ngày tận thế cả vì tôi là Phật tử. Mà Đức Phật - thầy tôi không dạy về ngày tận thế, Ngài dạy hãy sống có chánh niệm, tĩnh thức, ý-khẩu-thân phải thanh tịnh, an trú trong hiện tại, luôn quán chiếu nhân quả để sống an lạc, hạnh phúc trong bất cứ hoàn cảnh nào hay có bất cứ điều gì xảy ra.

    >>> Xem thêm
  • Bớt có là bớt nợ
    Bớt có là bớt nợ

    Ðời người chỉ tính từ lúc có mặt cho đến ra đi, thật ra đã sống trong cảnh ngộ và chứng kiến biết bao cảnh ngộ chung quanh. Là nạn nhân mà cũng là tha nhân, chứng nhân có tâm, vô tâm trước bao đổi thay dâu biển trong quá khứ, hiện tại và cả tương lai của gia đình, của dân tộc, của thế giới, và đặc biệt nhất: “của chính đời mỗi người”, chúng ta có vợ, có con, có nhà cửa, xe cộ, có chức, có quyền, có công ty, lớn, nhỏ v.v.. (đây nói về sự hữu phước của con người).

    >>> Xem thêm
  • Nhân duyên và tỉnh giác
    Nhân duyên và tỉnh giác

    Ta có nhân duyên về tụng kinh, lạy Phật, ngồi thiền hay niệm Phật, hoặc bố thí, cúng dường,… đó là những nhân duyên tốt, nhân duyên ấy phải được ta chăm sóc và nuôi dưỡng, nếu không, chúng sẽ bị thay đổi.

    >>> Xem thêm
  • Tu là bỏ cái giả nhận ra cái thật
    Tu là bỏ cái giả nhận ra cái thật

    Khi Đức Phật Thích Ca Mâu Ni thành đạo dưới cội bồ đề, thởi gian đầu Ngài chần chờ không muốn truyền bá giáo pháp. Đến khi chư Thiên xuống đảnh lễ, cầu xin Ngài nên vì chúng sanh mà lập bày phương tiện giáo hóa. Lúc trước đọc sử tới đoạn này tôi hơi ngạc nhiên. Vì Đức Phật phát thệ nguyện lớn, thị hiện nơi đời để độ chúng sanh, sao bây giờ thành Phật rồi, Ngài không chịu đi truyền bá Chánh pháp, đợi năn nỉ mới chịu thuyết pháp.

    >>> Xem thêm
  • Quán chiếu hạnh phúc
    Quán chiếu hạnh phúc

    Chúng ta thường đi tìm một cái gì bên ngoài để mang lại cho mình hạnh phúc như vật chất, nhà cửa, xe hơi, máy móc, tiện nghi, … hoặc tình cảm gia đình, thân quyến, bạn bè, người yêu, … hoặc danh vọng, địa vị, lý tưởng.

    >>> Xem thêm
  • Sinh ký tử quy
    Sinh ký tử quy

    Trong bài này Ðại sư Ajahn Chah, có lối giảng dạy thật giản dị, chân thực đã nói chuyện với một nữ đệ tử già yếu đang sắp chết. Bằng một giọng trầm tĩnh sâu xa, đại sư nhắc lại cho bà nghe về lý vô thường, và dạy những phương tiện để đối phó với những đau khổ, dùng những câu nói có năng lực tốt lành diệu dụng để bảo vệ tâm trí khỏi những khởi niệm về trạng thái đau khổ của một người đang nằm trên giường bệnh.

    >>> Xem thêm