Tìm kiếm

Bó cỏ gai

06/01/2019 21:10
Thuở xưa, tại một nước nghèo, có hai người bạn chơi thân với nhau, một người trí và một người ngu. Một hôm họ rủ nhau cùng đi nhặt lúa hoang. Khi đến đồng cỏ thấy cây gai mọc đầy đất, nghĩ rằng có thể bán được chút tiền, nhiều trí bảo người ngu bó lấy, mỗi người mỗi gánh đem về.

Trên đường về, họ thấy đám chỉ gai. Người trí nói: “Chỉ gai này đã làm thành, nhỏ và mịn, đáng lấy hơn”. Người ngu nói: “Tôi đã lấy cây gai bó buộc chặt chẽ rồi, không thể bỏ được”. Người trí đành quăng bó cây gai, một mình lấy chỉ gai đem về.

Họ cùng nhau đi, bỗng lại gặp đám vải gai, đống bông gòn, chỉ bông, gặp vải bông… rồi gặp đồng, gặp bạc và gặp vàng. Người trí nói: “Nếu không gặp vàng ta hãy lấy bạc, không gặp bạc ta hãy lấy đồng… nếu không gặp chỉ gai ta mới lấy cây gai. Nhưng nay có nhiều vàng, là thứ quý hơn các vật khác, ngươi nên bỏ bó cây gai, ta sẽ bỏ bạc để chung lấy vàng đem về”. Nhưng người kia nói: “Tôi đã lấy cây gai bó buộc chắc chắn và gánh đi đã xa, nay không thể bỏ được. Ngươi muốn lấy vàng thì lấy, tuỳ ý”. Người trí thương bạn nhưng chẳng khuyên được liền bỏ bạc mà lấy vàng, còn người ngu thì gánh bó cỏ gai cùng đem về.
 
Đến nhà, bà con người trí thấy anh ta có nhiều vàng thì vui vẻ tiếp đón, lại càng vui mừng hơn. Người ngu gánh cây gai về, bà con trông thấy không chút vui mừng, không thèm đón chào và càng hổ thẹn, buồn thêm.
 
(Thuật theo Trường A Hàm, kinh Tệ Tú)

Các tin tức khác