Tìm kiếm

Điều đáng sợ nhất là chẳng ai thèm chỉ trích bạn

29/08/2019 20:16
Chắc hẳn mỗi chúng ta ai cũng đã từng bắt gặp tình huống thế này: Một người sau khi dùng bữa thì bị dính những mảnh thức ăn xấu xí trên răng. Nhưng vì không biết nên anh ta cứ đi khắp nơi, tự tin gặp gỡ mọi người với một hàm răng rất khó coi.

Thử nghĩ xem nếu chính bạn rơi vào trường hợp ấy, thì bạn sẽ mong có ai đó nhắc nhở mình càng sớm càng tốt, hay thích mọi người mặc kệ và cứ để cho bạn tiếp tục mang một bộ mặt kém duyên?

Đối với những sai lầm , thiếu sót của chúng ta cũng vậy, nó làm cho ta xấu xí hoặc tiềm ẩn nguy cơ gây hại mà đôi khi chính bản thân ta không hề hay biết. Tuy nhiên, không ít người lại tỏ ra tức giận khi bị góp ý hay nhắc nhở về những thiếu sót của bản thân. Lý do họ đưa ra có thể vì họ chẳng thấy mình sai như thế, hoặc đôi khi, là do cách góp ý của người kia chưa được khéo léo.

Nhưng câu hỏi đáng lưu tâm ở đây là nếu giả sử, có một người chỉ ra những lỗi ấy cho ta, thì chúng ta nên cảm thấy biết ơn hay tức giận?

Cũng như vết bẩn trên hàm răng kia không phải do lời người khác nói mà xuất hiện khiến gương mặt ta thêm xấu, cũng không phải nếu mọi người không nói đến nó thì ta có thể đẹp đẽ gì hơn. Tương tự, những lời góp ý, phê bình của người khác nếu là sai thì hiển nhiên chúng đâu có thể mang thêm lỗi đến cho ta được. Còn nếu điều mà người kia chỉ ra là đúng thì họ lại là người thầy đang giúp cho chúng ta tiến bộ và trở nên tốt đẹp hơn.

Cho nên, bị nói lỗi không đáng sợ, điều thực sự đáng sợ là khi ta mắc sai lầm mà lại chẳng có ai chỉ ra giúp cho ta. Và thường thì những người hay phê bình, chỉ lỗi ấy không ai khác lại chính là những người thân thiết, những người yêu thương và quan tâm tới chúng ta hơn hết.

 

 

St

Các tin tức khác